брак
Russian
Pronunciation
Etymology 1
From Old Church Slavonic бракъ (brakŭ), from Proto-Slavic *borkъ.
Noun
брак (brak) m
Declension
declension of брак
| singular | plural | |
|---|---|---|
| nominative | бра́к | бра́ки |
| genitive | бра́ка | бра́ков |
| dative | бра́ку | бра́кам |
| accusative | бра́к | бра́ки |
| instrumental | бра́ком | бра́ками |
| prepositional | бра́ке | бра́ках |
Etymology 2
Via Polish brak, from Middle Low German brak (“flaw, defect; breaking”). Compare modern German Brack and English break.
Noun
брак (brak) m
Declension
declension of брак
| singular | plural | |
|---|---|---|
| nominative | бра́к | бра́ки |
| genitive | бра́ка | бра́ков |
| dative | бра́ку | бра́кам |
| accusative | бра́к | бра́ки |
| instrumental | бра́ком | бра́ками |
| prepositional | бра́ке | бра́ках |
References
- “брак” in М. Фасмер (1986), Этимологический Словарь Русского Языка (Москва: Прогресс), 2-е изд. — Перевод с немецкого и дополнения О.Н. Трубачёва
Serbo-Croatian
Etymology
From Proto-Slavic *borkъ.
Pronunciation
- IPA: /brâːk/
Noun
бра̑к m (Latin spelling brȃk)
Declension
declension of брак
| singular | plural | |
|---|---|---|
| nominative | бра̑к | бра̏кови |
| genitive | брака | бракова |
| dative | браку | браковима |
| accusative | брак | бракове |
| vocative | браку | бракови |
| locative | браку | браковима |
| instrumental | браком | браковима |