paganicus
Latin
Etymology
From pāgus (“area outside of a city, countryside”).
Pronunciation
Adjective
pāgānicus m (feminine pāgānica, neuter pāgānicum); first/second declension
- Of or pertaining to the countryside, rural, rustic.
- (Ecclesiastical Latin) Heathenish, pagan.
Inflection
| Number | Singular | Plural | |||||
|---|---|---|---|---|---|---|---|
| Case \ Gender | Masculine | Feminine | Neuter | Masculine | Feminine | Neuter | |
| nominative | pāgānicus | pāgānica | pāgānicum | pāgānicī | pāgānicae | pāgānica | |
| genitive | pāgānicī | pāgānicae | pāgānicī | pāgānicōrum | pāgānicārum | pāgānicōrum | |
| dative | pāgānicō | pāgānicae | pāgānicō | pāgānicīs | pāgānicīs | pāgānicīs | |
| accusative | pāgānicum | pāgānicam | pāgānicum | pāgānicōs | pāgānicās | pāgānica | |
| ablative | pāgānicō | pāgānicā | pāgānicō | pāgānicīs | pāgānicīs | pāgānicīs | |
| vocative | pāgānice | pāgānica | pāgānicum | pāgānicī | pāgānicae | pāgānica | |
Synonyms
Derived terms
Related terms
Read in another language
This page is available in 1 language